Cánh cửa sổ là ranh giới giữa ánh sáng khủng khiếp và bóng tối đáng yêu, giữa những eo hẹp của tình người và cái vô cùng tận của bầu trời. Chừng nào còn có những cánh cửa sổ thì ngay cả người nhỏ bé nhất thế gian sẽ còn phần tự do-Tự do trong ô-ánh-sáng của mình.
29 thg 8, 2011
12 thg 8, 2011
Lóng lánh là lóng lánh ơi
LÓNG LÁNH LÀ LÓNG LÁNH ƠI
Truyện ngắn của Vũ Thu Huế
Sương hay hát, những câu không đầu không cuối, lại cũng không ăn nhập vào bất kỳ một bài hát nào; đôi khi là những ca từ chợt đến, buồn thì hát váng lên, vui thì thầm thĩ một mình. Lại cũng có khi chẳng vì một lý do nào cả, Sương cũng hát, thường thì bắt đầu bằng một câu quen thuộc, quen thuộc đến nỗi, chỉ cần nghe ca từ đầu tiên, bà Cả Nam bán quán đầu khu lại lẩm bẩm: Con Sương đấy!
Dạo này, Sương hát nhiều hơn.
13 thg 7, 2011
Nguyện cầu
ước gì người gặp được tiên
em gieo sấp ngửa đồng tiền âm dương
dẫn nhau lên trước thánh đường
thấy tiên khúc khích soi gương mắt mình
VTH-1993
em gieo sấp ngửa đồng tiền âm dương
dẫn nhau lên trước thánh đường
thấy tiên khúc khích soi gương mắt mình
VTH-1993
6 thg 7, 2011
Em neo tình yêu ở bến sông sâu
Vang váng nắng, nắng dội từ da diết
sao anh không vớt đền em một chút xanh xao
em giữ tình yêu phía thần thoại đời mình.
VTH
gió uốn mình cô mật, gió hanh hao
ngày ngơ ngác, ngày phơi khô ý nghĩ
em không biết chạm vào đâu, ngoài đám lá xạc xào
sao anh không vớt đền em một chút xanh xao
chút huyễn hoặc để em ép vào góc trong cùng hơi thở
chút mong manh để em vuốt thẳng và dệt thành sợi tóc
gọi lớp lớp mảnh vỡ thơ em hóa những ân tình
em giữ tình yêu phía thần thoại đời mình.
VTH
27 thg 6, 2011
Dự cảm
Em sẽ gọi
dịu dàng
như sương khói
chúa trên trời
chẳng thể đến cùng em
em sẽ gọi
nhẹ nhàng
như cánh võng
lời ru nào
hoài vọng
cánh đồng ngâu
em sẽ gọi
khẽ khàng
ngày trở giấc
cơn mưa nào
biêng biếc
hờn ghen
em sẽ gọi
rưng rưng
em sẽ
trái tim đau không còn...
VTH
24 thg 6, 2011
Ngày không anh
Có thể là em huyễn hoặc quá chăng
khi lòng muốn thời gian ngưng lại
chia nhỏ gió và làm thân với nắng
trong những ngày không anh
ngày không anh
nhìn nước, em mơ mình là nước
lóng lánh thủy tinh biếc xanh một vùng bảo ngọc
đây đó mơ hồ một dáng sam
ngày không anh
nhìn cỏ, em biết mình là cỏ
nhẫn nại hong từng cọng gai nát nhàu, ứa máu
âm thầm mơ một bóng cây
ngày không anh
em mở lại bài hát ngày nào
(bài hát về cánh đồng, với anh nay đã cũ)
trên tay em, cánh diều đang nhào mình vào gió
ôi những ngọn gió bay lên từ sự đơn lẻ của em…
VTH
khi lòng muốn thời gian ngưng lại
chia nhỏ gió và làm thân với nắng
trong những ngày không anh
ngày không anh
nhìn nước, em mơ mình là nước
lóng lánh thủy tinh biếc xanh một vùng bảo ngọc
đây đó mơ hồ một dáng sam
ngày không anh
nhìn cỏ, em biết mình là cỏ
nhẫn nại hong từng cọng gai nát nhàu, ứa máu
âm thầm mơ một bóng cây
ngày không anh
em mở lại bài hát ngày nào
(bài hát về cánh đồng, với anh nay đã cũ)
trên tay em, cánh diều đang nhào mình vào gió
ôi những ngọn gió bay lên từ sự đơn lẻ của em…
VTH
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)