25 thg 10, 2011

Những bí mật khám phá

Ta
khám phá ra anh
bí mật.
Cô đơn
vắt kiệt mình hoang mạc
cái nhíu mày của anh
cái cười nửa miệng của anh
cái mái tóc đàn ông từng trải của anh
đuổi ta về biển cả
ta trèo lên vấp phải dã tràng
rặng núi phía sau anh phẩy tay
ta bơi đến ngã phải tiếng cười chua hơn dấm
hoàng hôn bực dọc vặn người
rôm rốp vỡ, ta đánh rơi tất cả...

Ta
bí mật khám phá ra anh.


                                                             VTH

7 thg 9, 2011

Sự thức dậy của quá khứ

                                     
Cô quen Hưng tình cờ trong quán rượu, khi cô lánh xa tất cả bạn bè, che dấu sự nông nổi đến dại khờ của mình. Cô đã kể cho Hưng nghe về sự đổ vỡ trong tình cảm của mình, không dấu một chuyện gì kể cả chuyện mình không còn là con gái. Cô kể để cho vơi đi nỗi tủi nhục, hổ thẹn của một kẻ đã đánh mất cái đáng giá hơn cả ngàn vàng và không bao giờ nghĩ có ngày gặp lại Hưng. Cô chỉ có một lỗi duy nhất với người ấy, đó là trong lần trao thân đầu tiên, cô gọi tên anh...

29 thg 8, 2011

Ô ánh sáng

Cánh cửa sổ là ranh giới giữa ánh sáng khủng khiếp và bóng tối đáng yêu, giữa những eo hẹp của tình người và cái vô cùng tận của bầu trời. Chừng nào còn có những cánh cửa sổ thì ngay cả người nhỏ bé nhất thế gian sẽ còn phần tự do-Tự do trong ô-ánh-sáng của mình.

12 thg 8, 2011

Lóng lánh là lóng lánh ơi

LÓNG LÁNH LÀ LÓNG LÁNH ƠI
Truyện ngắn của Vũ Thu Huế
Sương hay hát, những câu không đầu không cuối, lại cũng không ăn nhập vào bất kỳ một bài hát nào; đôi khi là những ca từ chợt đến, buồn thì hát váng lên, vui thì thầm thĩ một mình. Lại cũng có khi chẳng vì một lý do nào cả, Sương cũng hát, thường thì bắt đầu bằng một câu quen thuộc, quen thuộc đến nỗi, chỉ cần nghe ca từ đầu tiên, bà Cả Nam bán quán đầu khu lại lẩm bẩm: Con Sương đấy!
Dạo này, Sương hát nhiều hơn.

13 thg 7, 2011

Nguyện cầu

ước gì người gặp được tiên
em gieo sấp ngửa đồng tiền âm dương
dẫn nhau lên trước thánh đường
thấy tiên khúc khích soi gương mắt mình
                                         VTH-1993

6 thg 7, 2011

Em neo tình yêu ở bến sông sâu

            Vang váng nắng, nắng dội từ da diết
        gió uốn mình cô mật, gió hanh hao
        ngày ngơ ngác, ngày phơi khô ý nghĩ
        em không biết chạm vào đâu, ngoài đám lá xạc xào

        sao anh không vớt đền em một chút xanh xao
        chút huyễn hoặc để em ép vào góc trong cùng hơi thở
        chút mong manh để em vuốt thẳng và dệt thành sợi tóc
        gọi lớp lớp mảnh vỡ thơ em hóa những ân tình

        em giữ tình yêu phía thần thoại
đời mình.

                                                                          VTH